Sài Gòn hoa lệ

 Đến tuổi rồi ai cũng phải đi xa nhà, hòa vào dòng người tấp nập nơi thành thị để học tập, để phát triển.

Khi đến thành phố này, tôi không quá trông chờ tại vì tôi đã nghe đủ, nhiều khi là nghe dư luôn những lời '' cảnh báo '' cũng như nhắc nhở về nơi hoa lệ này.


Nhưng rồi tôi vẫn sốc, không phải là vì xe cộ hay đường xá hay khí hậu... mà là vì những người hàng xóm cạnh nhà tôi, những người mà chung một cánh cổng và tường thị tựa sát vách nhà tôi ở.

Chúng tôi, dân tỉnh lẻ lên thành phố lớn, mang nếp sống vui vẻ, hòa đồng nơi phố làng chúng tôi đến đây cũng lễ phép chào hỏi, lễ phép dạ vâng nhưng nhận lại chỉ là sự thờ ơ, có đôi chút né tránh của các anh chị nhà bên.

Chúng tôi không hiểu, nhưng khi kể cho mẹ nghe qua điện thoại thì mẹ chúng tôi nói rằng 

" Sài Gòn nó thế đó con, mạnh ai người nấy sống, có khi nhà trước mặt nhau hỏi tên gì người ta còn không biết...''

 Nghe buồn nhỉ?


Có thể nghĩ thoáng ra là họ bộn bề cuộc sống, họ cảnh giác với người lạ nhưng vẫn mang mác buồn đôi chút. Ít ra chúng tôi đã gặp mặt, đã nói chuyện, đã chào hỏi tên tuổi... mong là họ vẫn nhớ tên chúng tôi để gọi nhau...


Chúng tôi cũng không trách họ, chúng tôi chỉ buồn đôi chút chỉ vì cách sống quá khác biệt, quá cô đơn. Trời thương cho hai đứa ở trong căn nhà rộng rãi đã quá phúc phần rồi, chúng tôi không thể đòi hỏi gì thêm. Lâu lâu có nhớ nhà thì chắc chỉ có hai đứa nói nhau nghe.


Tôi chỉ buồn đôi chút thôi, vì buồn nhiều thì lại không đáng, ai cũng có cuộc sống riêng mà, mình đâu thể bắt họ phải để ý tới mình, quan sát và trò chuyện cùng mình. 

Đâu đó trên mảnh đất này còn có nhiều người khác vui vẻ với chúng tôi.


Sài Gòn 2022 - 

280222 - 9:43

Nhận xét