cuộc sống của mình

 hôm nay xem xong bộ phim thanh xuân vườn trường mà cảm thấy chút tiếc khoản thời gian cấp 3 của tôi. 

cấp 3 trôi qua nhanh như một cơn gió, ngày ra trường tôi còn đùa với bạn bè rằng: " mang tiếng là học sinh của trường nhưng tới giờ còn chưa biết hết tất cả các thầy cô trong trường... có phải nhanh quá rồi không? "


phải nói cấp 3 của tôi có chút tẻ nhạt nên khi coi phim thanh xuân vườn trường mới có cảm giác tiếc gì đó. cảm giác 3 năm đó tôi chưa thật sự tận hưởng.


phía trước là gì, có những gì đang chờ, liệu tôi có thực hiện được giấc mơ của tôi không, tôi có thể tự bương trải không... biết bao nhiêu câu hỏi ngày qua ngày luôn chạy trong đầu.


tôi đã đánh liều chọn một con đường khác với mọi người và mong bản thân của sau này không phải hối hận một điều gì đó trong quá khứ như bây giờ. 

có thể thanh xuân nợ tôi một Giang Thần, một Hoa Bưu, một Tưởng Chính Hàn, một Châu Tư Việt nhưng tôi mong bản thân có thể là một phần của Tiểu Hi, của Dương Tịch, của Hạ Lâm Hi và của Đinh Tiễn đều cố gắng vươn lên và có được hạnh phúc viên mãn.


ngoài đời tất nhiên sẽ không thể nào giống trong phim ảnh nhưng tôi vẫn mong tương lai phía trước phải thật kiên cường, cố gắng hết mình. 

hãy biến cuộc sống của bạn thành một thước phim do chính bạn tạo ra, chính bạn làm đạo diễn và diễn viên. vì con người chỉ sống có một lần mà thôi, hãy biết mình là ai để không uổng phí cuộc sống ấy.


cố lên! 

uhn, 20.9.2021, bmt, vn.

Nhận xét